Ban đầu, tôi giống như rất nhiều phụ huynh khác, tự trấn an mình rằng con còn nhỏ, học chậm một chút cũng không sao. Tôi tin rằng chỉ cần kiên nhẫn ngồi kèm con mỗi tối, giải thích lại từng bài, thì rồi con cũng sẽ theo kịp. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Càng kèm, mọi thứ càng căng thẳng. Con không hiểu phép chia, làm sai liên tục, và mỗi lần bị nhắc nhở, ánh mắt con lại đầy sợ hãi. Có những tối, cả hai mẹ con đều mệt mỏi, im lặng nhìn nhau trong bất lực.
Đỉnh điểm là một buổi tối, sau khi làm xong bài tập, con khẽ hỏi tôi bằng giọng rất nhỏ: “Mẹ ơi, con ngu Toán đúng không?”. Câu hỏi ấy khiến tôi chết lặng. Tôi nhận ra rằng điều đáng sợ nhất không phải là con làm sai bao nhiêu bài, mà là con đã bắt đầu tin rằng mình kém cỏi. Toán học, từ chỗ chỉ là một môn học, đã trở thành thứ khiến con nghi ngờ chính bản thân mình.
Tôi hiểu rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, nỗi sợ này sẽ theo con rất lâu, thậm chí kéo dài sang những năm học sau. Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định tìm một gia sư Toán tiểu học tại nhà cho con. Quyết định ấy không xuất phát từ mong muốn con phải đạt điểm cao ngay lập tức, mà đơn giản là tôi muốn con được học theo cách nhẹ nhàng hơn, được hiểu từ gốc và quan trọng nhất là không còn sợ việc học.
Buổi học đầu tiên diễn ra khác hoàn toàn so với những gì tôi từng tưởng tượng. Gia sư không mở sách ngay, không yêu cầu con làm bài kiểm tra, cũng không hỏi con đã học đến đâu. Cô bắt đầu bằng việc trò chuyện với con, hỏi về trường lớp, bạn bè, những điều con thích và cả những điều con không thích khi học Toán. Không khí buổi học vì thế trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi đứng ngoài quan sát và thấy con dần thả lỏng, gương mặt không còn căng thẳng như những lần tôi kèm con trước đây.
Những buổi học sau đó, Toán học được đưa đến với con theo một cách rất khác. Những con số khô khan được thay thế bằng hình vẽ, que tính và những ví dụ gần gũi trong cuộc sống hằng ngày. Con được phép sai, được hỏi lại khi chưa hiểu mà không sợ bị mắng hay bị so sánh. Có những lúc, tôi nghe thấy tiếng con cười trong phòng học, một điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ sẽ xảy ra khi con học Toán. Gia sư từng nói với tôi một câu rất giản dị nhưng khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: “Ở bậc tiểu học, điều quan trọng không phải là học nhanh hay chậm, mà là con không sợ học và hiểu mình đang làm gì”.
Sự thay đổi không đến ồ ạt, nhưng diễn ra một cách rất tự nhiên. Sau vài tuần, con bắt đầu tự giác ngồi vào bàn học mà không cần tôi nhắc. Con không còn né tránh sách Toán, thậm chí còn hào hứng khoe với tôi khi làm xong một bài khó. Điểm số của con dần cải thiện, nhưng điều khiến tôi hạnh phúc nhất không nằm ở những con điểm, mà ở ánh mắt tự tin đã quay trở lại. Con không còn nói mình ngu Toán nữa, thay vào đó là những câu nói đầy tự hào: “Mẹ ơi, bài này con hiểu rồi”.
Càng quan sát, tôi càng nhận ra rằng gia sư không hề làm thay con hay khiến con phụ thuộc. Gia sư chỉ đặt những câu hỏi gợi mở, khuyến khích con tự suy nghĩ và tự tìm ra cách giải. Có những buổi học, con ngồi trầm ngâm rất lâu trước một bài toán, nhưng thay vì bỏ cuộc như trước, con kiên nhẫn suy nghĩ đến cùng. Con học được cách đối diện với khó khăn thay vì né tránh, học được rằng sai không có nghĩa là dở, mà chỉ là một bước trong quá trình học tập.
Một buổi tối, sau khi kết thúc giờ học, con quay sang tôi và hỏi: “Mẹ ơi, ngày mai con làm thêm mấy bài Toán nữa được không?”. Tôi sững người trong vài giây. Cậu bé từng khóc mỗi khi học Toán giờ lại chủ động muốn học thêm. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng niềm vui học tập của con đã thực sự quay trở lại, không phải vì bị ép buộc, mà vì con tin rằng mình có thể làm được.
Từ khi có gia sư, mối quan hệ giữa tôi và con cũng thay đổi rất nhiều. Trước đây, mỗi tối học bài là một cuộc chiến nhỏ, còn bây giờ, tôi không còn đóng vai người kiểm tra hay người la mắng. Tôi trở thành người lắng nghe, người động viên, người chia sẻ niềm vui khi con tiến bộ. Không khí gia đình vì thế cũng nhẹ nhàng hơn, những buổi tối không còn căng thẳng như trước.
Gia sư cũng thường xuyên trao đổi với tôi về tình hình học tập của con, không chỉ là kiến thức mà còn là tâm lý và thái độ học. Nhờ đó, tôi hiểu con hơn và biết cách hỗ trợ con đúng cách, thay vì thúc ép hay so sánh. Tôi dần học được cách kiên nhẫn, hiểu rằng mỗi đứa trẻ có một nhịp phát triển riêng, và điều quan trọng nhất là con được học trong sự an toàn và tin tưởng.
Có những ngày con vẫn làm bài sai, vẫn chưa hiểu hết mọi thứ, nhưng thay vì thất vọng, tôi học cách nhìn vào những tiến bộ nhỏ. Con dám hỏi, dám nói suy nghĩ của mình, dám thử lại sau khi sai. Với tôi, những điều ấy còn quý giá hơn rất nhiều so với một điểm số đẹp.
Giờ đây, Toán học không còn là chủ đề khiến cả nhà phải né tránh. Con có thể thoải mái nói về những bài toán khó, về những điều con chưa hiểu, mà không sợ bị trách mắng. Tôi nhìn con mỗi tối cặm cụi bên bàn học và hiểu rằng hành trình này không chỉ là hành trình học Toán, mà là hành trình xây dựng sự tự tin và tình yêu học tập cho con.
Nhìn lại câu hỏi “Con ngu Toán đúng không?” năm nào, tôi vẫn thấy nhói lòng, nhưng cũng chính ký ức ấy khiến tôi càng trân trọng hiện tại. Một quyết định tưởng chừng nhỏ, như việc tìm một gia sư Toán tiểu học phù hợp, lại có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn. Nếu có một điều tôi muốn nhắn gửi đến những phụ huynh đang có con sợ học Toán ở bậc tiểu học, thì đó là: đôi khi con bạn không hề kém, con chỉ đang cần một người thầy đủ thấu hiểu để giúp con tin rằng mình làm được.
