Con mất gốc Tiếng Việt – Sai lầm mà nhiều phụ huynh tiểu học đang lặp lại

Tôi từng là một trong số rất nhiều phụ huynh tin rằng Tiếng Việt là môn học “tự nhiên mà giỏi”. Con biết nói từ khi còn bé, lên lớp 1 đã học đọc, học viết, nên tôi mặc định rằng chỉ cần con đi học đầy đủ thì Tiếng Việt sẽ tự ổn. Trong suy nghĩ của tôi khi đó, Toán mới là môn cần đầu tư nhiều thời gian và công sức. Còn Tiếng Việt, chỉ cần đọc sách thêm ở nhà là đủ.

Chính suy nghĩ chủ quan ấy đã khiến tôi không nhận ra rằng con mình đang dần mất gốc Tiếng Việt từ lúc nào không hay.

Mọi chuyện chỉ thật sự rõ ràng vào cuối năm lớp 2, khi cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho tôi. Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng, nói rằng con đọc chậm hơn so với các bạn, viết chính tả sai khá nhiều và thường xuyên không hiểu đề bài trong các môn khác. Tôi cười trừ, nghĩ rằng chắc con chỉ hơi nhút nhát, rồi sẽ quen dần. Nhưng sâu trong lòng, tôi bắt đầu thấy bất an.

Tối hôm đó, tôi ngồi xuống kèm con đọc một đoạn văn ngắn trong sách Tiếng Việt. Con đánh vần từng chữ, ngắt quãng, có những từ rất quen thuộc nhưng con vẫn đọc sai. Mỗi lần đọc sai, con lại liếc nhìn tôi, như chờ đợi một phản ứng. Khi tôi nhẹ giọng nhắc lại, con cúi đầu, giọng nhỏ dần. Đến phần viết chính tả, con căng thẳng đến mức tay cầm bút run run, viết xong thì không dám nhìn vào vở.

Tôi nhận ra rằng đây không còn là chuyện “đọc chậm một chút” nữa. Con đang thật sự sợ Tiếng Việt. Điều khiến tôi đau lòng nhất là khi con ngước lên hỏi tôi bằng giọng rất khẽ: “Mẹ ơi, con đọc dở lắm hả?”. Câu hỏi ấy khiến tôi lặng người. Tôi chợt hiểu rằng suốt một thời gian dài, con đã âm thầm chịu áp lực, còn tôi thì vô tình bỏ qua những dấu hiệu đầu tiên.

Những ngày sau đó, tôi cố gắng dành nhiều thời gian hơn để kèm con. Nhưng càng kèm, tôi càng thấy mình bất lực. Tôi sốt ruột khi con đọc sai những từ đơn giản, con lại càng căng thẳng khi cảm nhận được sự mất kiên nhẫn của mẹ. Có những buổi tối, cả hai mẹ con đều mệt mỏi, kết thúc giờ học trong im lặng. Tôi bắt đầu tự trách bản thân, không biết liệu mình đã làm sai ở đâu, hay con thật sự không có khả năng học tốt môn này.

Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định tìm một gia sư Tiếng Việt tiểu học tại nhà. Quyết định ấy không hề dễ dàng, bởi trong đầu tôi vẫn có suy nghĩ rằng thuê gia sư cho môn Tiếng Việt là điều gì đó “hơi quá”. Nhưng hơn ai hết, tôi hiểu rằng nếu không can thiệp kịp thời, con sẽ càng ngày càng tụt lại phía sau, không chỉ ở Tiếng Việt mà ở tất cả các môn học khác.

Buổi học đầu tiên với gia sư diễn ra theo cách mà tôi không hề ngờ tới. Không có bài kiểm tra, không có yêu cầu đọc ngay lập tức. Gia sư dành phần lớn thời gian để trò chuyện với con, hỏi con thích đọc truyện gì, thích nghe kể chuyện ra sao, ở lớp con sợ nhất điều gì khi học Tiếng Việt. Tôi đứng ngoài nghe mà bất ngờ, bởi đó là những câu hỏi mà tôi chưa từng nghĩ đến việc hỏi con.

Từ những câu chuyện rất đời thường, gia sư bắt đầu cho con đọc những câu ngắn, quen thuộc, không áp lực đúng sai. Khi con đọc sai, cô nhẹ nhàng đọc lại, khuyến khích con thử lại lần nữa. Không có lời trách móc, không có tiếng thở dài. Tôi thấy con dần dần thả lỏng, giọng đọc không còn run như trước.

Những buổi học sau đó, Tiếng Việt được tiếp cận theo một cách hoàn toàn khác. Con được luyện đọc bằng những câu chuyện phù hợp với lứa tuổi và sở thích. Khi viết, con không chỉ chép lại, mà được giải thích vì sao từ này viết như vậy, vì sao dấu được đặt ở chỗ này mà không phải chỗ khác. Gia sư kiên nhẫn sửa từng lỗi nhỏ, nhưng luôn bắt đầu bằng việc khen con đã cố gắng.

Sự thay đổi không đến ngay lập tức, nhưng từng chút một, tôi nhận ra con đã khác. Con đọc trôi chảy hơn, không còn dừng lại quá lâu ở mỗi chữ. Khi viết, con không còn sợ sai như trước, mà dám viết, dám hỏi khi chưa hiểu. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là con bắt đầu chủ động cầm sách lên đọc vào buổi tối, điều mà trước đây tôi chưa từng thấy.

Một buổi chiều, con tan học về nhà với gương mặt rạng rỡ. Con khoe rằng hôm nay được cô giáo khen đọc to, rõ ràng trước lớp. Tôi nhìn ánh mắt con sáng lên niềm vui và sự tự hào, mà trong lòng nghẹn lại. Tôi hiểu rằng, với con, lời khen ấy không chỉ là sự công nhận về việc đọc tốt hơn, mà còn là dấu mốc cho việc con đã vượt qua nỗi sợ bấy lâu nay.

Qua hành trình ấy, tôi mới thật sự thấm thía rằng Tiếng Việt ở bậc tiểu học không hề “đơn giản” như nhiều phụ huynh vẫn nghĩ. Tiếng Việt là nền tảng của mọi môn học. Khi con đọc chậm, viết sai, con sẽ gặp khó khăn trong việc hiểu đề Toán, hiểu bài Khoa học, thậm chí là tiếp thu lời giảng của thầy cô trên lớp. Việc để con mất gốc Tiếng Việt vô tình tạo ra một chuỗi áp lực kéo dài mà chính phụ huynh đôi khi không nhận ra.

Giờ đây, nhìn con ngồi đọc sách một cách tự nhiên, tôi mới thấy quyết định thuê gia sư Tiếng Việt cho con là hoàn toàn đúng đắn. Gia sư không chỉ giúp con củng cố kiến thức, mà còn giúp con lấy lại sự tự tin, thứ mà con đã đánh mất trong một thời gian dài. Nếu có điều gì tôi muốn nhắn gửi đến những phụ huynh có con đang đọc chậm, viết sai nhiều, thì đó là đừng chờ đợi với hy vọng “rồi con sẽ tự khá lên”. Đôi khi, chỉ cần một người thầy phù hợp xuất hiện đúng lúc, Tiếng Việt sẽ không còn là nỗi sợ, mà trở thành cánh cửa mở ra cả thế giới học tập nhẹ nhàng hơn cho con.

Xem thêm: https://giasuamsterdambaotuan.edu.vn/tu-dua-tre-so-hoc-toan-den-niem-vui-moi-toi-hoc-cung-gia-su/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *